[Chia sẻ] Chuyện Phục Hồi
Vào 3 giờ chiều hôm ấy trên phố Xuân Diệu, tôi ngồi ăn kem cùng với bạn học sinh. Sau khi gia đình tôi có tang, công việc tạm ổn định tôi mới có thể thực hiện được cuộc hẹn này. Bạn biết tôi thích kem và muốn chia sẻ quán bạn thường được bố mẹ đưa đi ăn từ hồi nhỏ. Em thật thà chia sẻ hôm ở đám tang bố tôi, em nói với mẹ: “Con không biết đến khi nào thì mới hẹn lại được thầy đi ăn kem”. Trong những buổi học cùng nhau, em từng nói rằng mình chưa trải qua cảm giác mất đi những người, vật thân yêu bao giờ. Tôi động viên em rằng đó là tất yếu, em không cần quá lo lắng nếu có sự chuẩn bị tốt. Cho đến lúc này, cuộc chia ly với người cha tôi kính trọng, yêu thương vẫn khiến tôi hụt hẫng. Nhưng tôi đã không suy sụp. Thậm chí, cô và dì tôi còn nhận xét tôi đã rất bình tĩnh. Ngẫm lại thì tôi thấy điều ấy không sai. Nhưng vì sao tôi lại có thể chấp nhận và dần hồi phục sau nỗi đau? Tôi tự nghiệm và rút ra một vài ý nghĩ để chia sẻ. Mục đích chia sẻ của tôi không phải là để tự khen ngợi, vỗ ...