Bài đăng

[Review Phim] Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng

Hình ảnh
(Nguồn ảnh: cgv.vn)   Những ngày vừa qua, tôi thấy trên mạng xã hội tràn ngập loạt bài chia sẻ về bộ phim “Tiểu Yêu Quái Núi Lãng Lãng” (tựa Tiếng Anh là “Nobody”) của đạo diễn Vu Thủy. Tôi có ấn tượng hình ảnh các sinh vật hoạt hình trông khá xấu- ngược hoàn toàn so với những khung hình tràn ngập nhân vật mịn màng, đẹp đẽ do AI mang lại. Thế nên tôi quyết định xem phim. Đơn giản vì tôi nghĩ trên đời này không nên chỉ luôn tin vào cái đẹp hay đi tìm cái đẹp. Mà cái chưa đẹp cũng có câu chuyện của riêng mình. Bộ phim đã không làm tôi thất vọng. Nếu bạn quyết định đọc tiếp, có thể bài viết của tôi sẽ phần nào tiết lộ nội dung phim. Bạn có thể dừng lại xem phim trước rồi quay lại sau, nếu vẫn còn nhớ nhé. Bộ phim kể về câu chuyện tiểu yêu heo chán chường vì không thể tìm được vị trí trong đám đại yêu quái ở núi Lãng Lãng. Nên cậu rủ bạn cóc đi tìm chồn vàng và được chồn vàng dẫn đến gặp khỉ đột để hóa trang thành 4 thầy trò Đường Tam Tạng đi Tây Thiên thỉnh kinh. 4 tiểu yêu nhưng lại ...

[Review Phim] Thiên Đường Máu

Hình ảnh
“Thiên đường máu” là bộ phim điện ảnh Việt Nam đến từ đạo diễn Hoàng Tuấn Cường, kịch bản của tác giả Hạnh Thúy. Phim được dán nhãn 16+ (dành cho lứa tuổi 16 trở lên). Nhưng tôi nghĩ mọi lứa tuổi sau khi xem xong bộ phim này đều có thể mang cảm giác ám ảnh, day dứt. Bởi đoàn làm phim đã lựa chọn chủ đề gai góc nhưng chân thực về vấn nạn lừa đảo, buôn người qua biên giới. Theo chân người anh trai Tuấn đi tìm cô em gái tên Tâm, người xem sẽ có dịp đi vào những khu tự trị tăm tối, tràn ngập những giọng nói rủ rỉ gạ gẫm nạn nhân chuyển khoản xen lẫn những tiếng la hét thảm thiết, âm thanh “tạch tạch” từ các cây dùi cui chích điện nếu không đạt đủ KPI lừa đảo do các tên cai trại đưa ra. Có những nạn nhân hoảng loạn vì đến mức phát điên đã chọn tự sát để không phải đối mặt với hoàn cảnh nghiệt ngã trước mắt: Gia đình gửi tiền sang chuộc hoặc cam chịu làm nô lệ đi lừa đảo đồng bào của mình để sinh tồn. Họ tự sát để rồi lúc ra đi lén lút thân nhân không biết, lúc về thì chỉ còn là cái xác khôn...

[Chia sẻ] 12 cuốn sách ấn tượng năm 2025

Hình ảnh
       12 Cuốn sách ấn tượng năm 2024 Năm 2025 là năm tôi có ít thời gian cho việc đọc sách hơn. Nhưng tôi vẫn duy trì được thói quen này và nhận ra nếu chúng ta chịu khó gom góp những phút online vô định, lướt đi vô hồn trong đại dương tràn ngập thông tin không liên quan nhiều lắm đến đời mình, thì thời gian đó sẽ được đầu tư cho việc đọc sách. “Tích tiểu thành đại”, mỗi ngày chỉ cần 15 – 20 phút thì chẳng mấy chốc mà cuốn sách mỏng dần, để rồi hết lúc nào không biết. Năm nay AI (Trí tuệ nhân tạo) được nhắc đến rất nhiều. Tôi cũng chứng kiến việc các bạn học sinh sử dụng AI nhiều hơn. Bởi khi người lớn coi đây là xu thế thì trẻ em cũng vui vẻ nhập cuộc. Nhưng lạm dụng AI cũng đồng nghĩa với việc các em sẽ dần cảm thấy việc cặm cụi đọc sách, cần mẫn tích lũy tri thức sẽ không còn cần thiết nữa. Ích lợi trước mắt thường sẽ làm lu mờ đi tác hại lâu dài. Mong các bậc cha mẹ sáng suốt, đừng để trong phòng con chỉ có điện thoại, máy tính mà vắng bóng sách vở. Bởi tôi tin ...

[Review Bộ Sách] Thiên Địa Phong Trần (03 tập)

Hình ảnh
  “Thiên Địa Phong Trần” là bộ tiểu thuyết dã sử gồm 3 tập của nhà văn Hà Thủy Nguyên. Bối cảnh tác phẩm vào nửa cuối thế kỷ 18, ở Đàng Ngoài vua Lê – chúa Trịnh lợi dụng lẫn nhau. Còn Đàng Trong, quân Tây Sơn ráo riết chuẩn bị tiến quân ra Bắc. Ở bờ cõi, giặc Thanh lăm le “thừa nước đục thả câu”. Nhân vật trung tâm giữa loạn thế là Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, một trang tài tử, văn võ song toàn có khát vọng xoay chuyển thời cuộc. Nhưng cuối cùng chỉ là một nốt nhạc lẻ loi, một tiếng đàn lỡ phím sai cung trong bản hòa tấu tràn ngập sự nghi kỵ, dã tâm của con người. Khép lại cuộc đời, bậc hào kiệt chỉ còn là màn sương mờ đục, văng vẳng khúc Cung Oán.   Bộ tiểu thuyết có 3 tập với tựa đề: “Khúc Cung Oán”, “Nổi Gió”, “Giấc Cô Miên”. Để cảm nhận trọn vẹn, độc giả nên tìm đọc trực tiếp tác phẩm. Vì bài điểm sách của tôi sẽ không theo cấu trúc các bài điểm sách thông thường và có thể phần nào tiết lộ trước nội dung tác phẩm. Những cảm nghĩ trong bài về các nhân vật được go...

[Chia Sẻ] Núi Vô Ngôn

Hình ảnh
  Đêm qua, tôi có một giấc mơ về núi. Vốn lớn lên ở đồng bằng, đô thị với gốc gác “xa rừng nhạt biển”, tôi chưa có cơ hội để hiểu nhiều về rừng núi hay biển cả. Tôi chưa từng được leo lên những ngọn núi cao hay đi đến những ngọn núi xa. Trải nghiệm với núi của tôi khiêm tốn với những ngọn núi Trầm, núi Tản Viên, núi Sài Sơn, dãy núi Tam Đảo. Nhưng mỗi chuyến leo núi là mỗi lần để lại cho tôi dư vị rất đậm đà. Dáng vẻ của một ngọn núi gợi lên trong tâm tưởng tôi hình ảnh của một bóng hình uy nghi, vững vàng, bản lĩnh. Nhưng cũng có chút cam chịu, khắc khổ mặc cho mưa nắng trút lên. Núi thật kiên cường nhưng cũng thật cố chấp, thật can đảm nhưng cũng thật cô đơn . Và hình như, một bóng hình khổng lồ như vậy tồn tại trên mặt đất bằng phẳng như để vừa cam chịu, vừa thách thức trời đất. Chú khỉ Tôn Ngộ Không nhiều phép biến hóa đến vậy mà vẫn bị đè dưới núi còn gì? Mà hình phạt ấy cũng thật thâm thúy, thứ bất biến như núi lại khống chế được kẻ vạn biến như chú khỉ kia- chỉ với việc thêm...

[Chia sẻ] Chuyện Chừng mực

Hình ảnh
Có lẽ tôi thuộc lớp người có cảm tình với những điều xưa cũ. Nên trong thời đại mà một số người hô hào các khẩu hiệu như: “Làm lớn, mơ lớn”, “Không giới hạn”, “Phá bỏ mọi rào cản” v.v. thì tôi chỉ biết ngậm ngùi nhìn tính phủ định sạch trơn ấy cuốn đi tất cả những điều chừng mực thuộc về bản chất người và làm nên con người. Tôi nghĩ không phải cái gì cũ cũng là tốt. Chẳng hạn như một đôi dép cũ đã mòn, một chiếc máy tính đã chập chờn hay một cái áo đã rách. Những giá trị vật chất thường dễ hư hao theo thời gian. Thay thế, loại bỏ để có cuộc sống tốt hơn thì hoàn toàn hợp lý. Nhưng với những giá trị tinh thần, phẩm chất đạo đức được gây dựng biết bao đời, nay cũng bị xếp vào nhóm “lạc hậu” cần gỡ bỏ nốt thì thật đáng tiếc quá. Chẳng hạn như thói quen đúng giờ, giữ lời hứa, biết tôn trọng những người xung quanh, biết tự trọng, chung thủy, hạn chế nói quá và sống tình cảm thì giờ đây, đôi khi không còn ý nghĩa nữa. Người ta phát cuồng vì phát triển mà đôi khi quên đi tính cân bằng, bền vữ...