[Chia sẻ] Truyện Cây Khế- Bài học về làm người tử tế trước khi làm kinh tế
Thuở bé, truyện cổ tích “Cây Khế” hay “Ăn Khế Trả Vàng” tuy khiến tôi thích thú nhưng chưa gợi ra nhiều ý nghĩ như hiện tại. Hình ảnh người anh bội bạc, tham lam, người em chịu thương chịu khó và chú chim thần màu nhiệm với hòn đảo toàn vàng lấp lánh đã thấm vào suy nghĩ non nớt của tôi về một thế giới cổ tích nơi ở hiền gặp lành, ác giả ác báo. Lớn lên, qua học hành trường lớp, dư ba cổ tích cứ vậy dần nhạt nhòa trong tâm trí tôi. Thế giới phép màu dần nhường bước cho đời sống hiện thực với những sự kiện cụ thể, nơi mọi hành động đều sẽ tạo nên kết quả hoặc hậu quả mà chẳng giọt nước mắt nào có thể mời gọi ông Bụt hay Bà tiên hiện lên. Phép màu cổ tích đẹp quá, nhưng cũng khó tin quá! Tôi bần thần tự hỏi, vậy tại sao người lớn lại kể lại cho trẻ em những câu chuyện để gieo vào các em hi vọng dù sau đó hi vọng càng lớn thì thất vọng sẽ càng nhiều nhỉ? - Đó là suy nghĩ của tôi, ở lưng chừng sự học và ấu trĩ của tuổi trẻ. Nhưng dần dần, bước qua nỗi chán chường và hờn dỗi với hiện ...