[Review Phim] Mang Mẹ Đi Bỏ
Có lẽ nếu được chọn một phân cảnh để tóm gọn cảm nhận của tôi về bộ phim này, thì đó sẽ là cảnh Hoan đến đón bà Hạnh ở bệnh viện. Cuộc đối thoại của anh với bác sĩ là điều chân thực nhất: Nếu không ở cùng người mắc chứng Alzheimer (Chứng suy giảm chức năng não bộ, sa sút trí tuệ, trí nhớ và hành vi) chúng ta khó hiểu được hoàn toàn cuộc sống ấy như thế nào. Khán giả xem bộ phim này trong vòng gần 2 giờ, hẳn cũng nặng lòng vì thương cảm, suy tư. Nhưng với những ai có người thân mắc chứng bệnh này, họ phải xem đi xem lại bộ phim trong 24 giờ, ngày này qua ngày khác. “Mang mẹ đi bỏ” của đạo diện Mo – Hongjin khai thác đề tài về mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái ở giai đoạn tuổi già. Thời điểm đổi vai khi con cái trở thành người chăm sóc cha mẹ, cha mẹ nương tựa con cái theo quan niệm: “Trẻ cậy cha, già cậy con”. Đây cũng là lúc cuộc đời của những ai chọn lựa lập gia đình, sinh con trồng cây đến lúc nếm quả- quả có vị gì thì còn tùy nhân đã gieo trồng và các yếu tố xã hội khác, mà q...