[Chia sẻ] Chuyện Sống
Sự
sống là điều quý giá. Nhưng sống mà không biết cuộc sống của mình quý giá, thì
thật khó để sống.
Làm
thế nào để chúng ta biết được sự sống của bản thân là quý giá? Hãy “sống”.
Đừng
vội vàng tin vào lời khuyên từ người khác, dù người đó có thành công hay học thức
cao rộng. Cũng đừng vội bám vào những “lời vàng ý ngọc” trong các tác phẩm ăn khách
hay một kênh youtube, podcast có rất nhiều lượt view. Bởi họ có thể đúng trong
cuộc đời họ, nhưng họ không thể đúng trong mọi cuộc đời. Bạn nên lắng nghe để
tham khảo, nhưng đừng quên suy nghĩ: “Tôi tư duy tức là tôi tồn tại”- với tôi,
câu nói của triết gia Descartes đúng trong hoàn cảnh này.
Mỗi
người cần tự tạo ra cách sống cho mình, trước khi tạo ra những thứ khác như
danh vọng, tiền bạc. Sẽ không có công thức chung, bởi mỗi cá nhân cần nỗ lực tự
tạo ra công thức riêng cho mình thông qua quá trình học hỏi, trải nghiệm, khám
phá thế giới trước khi quay về khám phá bản thân.
Bạn
có thể dành thời gian, sự quan tâm đến những người bạn yêu thương. Hướng dẫn cho
họ biết điều gì trên đời là có giá trị và giải thích cặn kẽ vì sao nó có giá trị,
nhưng bạn không thể sống thêm một cuộc đời nữa. Bạn sống cuộc đời mình thật trọn
vẹn, nên hãy để người khác làm vậy. Bởi tình yêu thương thực sự không đến từ tính
sở hữu về tư tưởng hoặc thể xác, nó đến từ sự thấu hiểu và tôn trọng.
Thật
không gì lãng phí thời gian, tình cảm của nhau hơn là đứng trên những quan điểm
khác nhau để lý giải về cùng một hiện tượng. Tôi vẫn nhớ câu nói “Sự thật nào cũng
có mặt đối lập, mặt đối lập ấy cũng thật không kém” trong tác phẩm Siddhartha của
Hermann Hesse. Nhờ câu nói ấy, tôi hiểu rõ hơn về câu nói “Tôi chỉ biết một điều
là tôi không biết gì cả” của Socrates. Vậy những câu nói cũ kỹ của những nhà tư
tưởng đã về với cát bụi ấy mang lại cho tôi điều gì? Có lẽ, đó là tôi biết mình
chưa chắc đủ khôn ngoan để sống cuộc đời mình sao cho phải, nên mình hãy thư thả,
khoan bàn chuyện phải trái trong cách sống của người khác.
Bản
thân mình chưa hiểu thế nào là tốt, mà ngây ngô cho rằng thứ gì hợp ý với mình
là tốt, thì không nên nhân danh những điều tốt ấy để áp đặt lên người khác.
Tôi
bàn luận đến vấn đề này theo cách hiểu còn hữu hạn của tôi, nhưng tôi mong có
thể góp chút ít vào nhận thức về “Sống”. Bởi “Sống” là đề tài mà cuối cùng ai cũng
sẽ phải lý giải. Dù có chọn đường vòng, có chọn né tránh nó bằng những thứ khác
hay cố gắng bỏ qua không nghĩ tới, thì một lúc nào đó chúng ta đều phải trả lời
câu hỏi về cuộc sống. Giống như các nhà tư tưởng thường bàn đến việc tìm ra Đạo.
Người
tìm ra Đạo vì cầu Đạo, cũng có người tìm ra Đạo vì không cầu Đạo. Nếu tạm hiểu Đạo
là con đường, thì những bước đường chúng ta đã đi, đang đi và sẽ đi trong tương
lai chính là Đạo của chúng ta.
Cá
nhân tôi nghĩ rằng đời người nên sống theo Nhân Đạo trước khi cầu thêm các Đạo
khác.


Nhận xét
Đăng nhận xét