[Chia sẻ] Chuyện tấm bằng
Câu
chuyện về tấm bằng này bắt đầu từ lúc chúng tôi bước vào đại học cùng nhau và kết
thúc trong năm 2020 vừa qua. Tôi chưa chính thức nhận được lời chấp thuận từ
nhân vật chính- cũng là người bạn thân của mình, thế nhưng tôi vẫn viết. Vì biết
đâu, nếu tôi cố gắng hết sức thì bài viết này sẽ làm cậu ấy đổi ý.
Quan
trọng là, tôi tin điều tôi sắp viết sẽ có ích cho người đọc, nên tôi mạnh dạn
viết mà không hỏi lại. Trong cuộc sống, hỏi đôi khi là cách nhanh nhất để bị từ
chối thì phải?
Phần
1
-8
năm trước-
Ở
quán trà đá, TQ thông báo tin muốn bỏ học. Tôi biết anh bạn này có thói quen
thông báo sau khi đã thực hiện điều mình muốn, thay vì nói đến như là dự định.
Ngày
đầu gặp nhau, TQ trên chiếc xe đạp và đeo cặp kính trắng nom rất thư sinh, điềm
đạm. Thế rồi Hà Nội tưởng không vội mà lại buộc cậu phải vội để mưu sinh, học
hành để có lí do ở lại nơi đông đúc, chật hẹp này.
Không
nhận được sự hỗ trợ thường xuyên của gia đình, TQ phải tự lập ngay khi bước vào
năm đầu đại học. Sự vất vả đương nhiên là khổ nhọc nhưng niềm vui sướng cũng khổ
nhọc không kém, vì nó cám dỗ con người ta đến với sự buông thả. TQ có cả hai.
TQ
vừa học vừa làm. Học thì đã có thời khóa biểu, cứ vậy mà theo, cứ đến hạn là nộp
học phí. Còn làm thì phải lăn lộn, thử nghiệm. TQ làm rất nhiều việc và cũng từng
bỏ việc theo rất nhiều cách khác nhau. Những cung đường dài đằng đẵng luôn có
bóng dáng của chàng trai miệt mài đạp xe đến chỗ làm sau giờ học.
Dĩ
nhiên câu chuyện này sẽ không kết thúc với hình ảnh TQ tốt nghiệp rồi thành
công rực rỡ. Câu chuyện này viết về một con người bình thường như bao người
khác.
Thời
gian làm việc đã khiến TQ mệt nhoài. Cậu muốn bỏ học. Thành tích học tập lẹt đẹt,
cộng thêm nỗi lo mưu sinh và những trò vui ở chốn thị thành hoa lệ thật quá sức
đối với chàng trai trẻ không gia đình bên cạnh.
Khi
cô đơn, con người ta bầu bạn với rượu và thuốc lá. TQ thường xuyên nghỉ học, lần
do bận đi làm, lần do mệt mỏi sau cơn say. Cậu cảm thấy bế tắc về mục đích của
việc học đại học.
Đột
nhiên, mọi thứ thay đổi khi TQ gặp một cô bạn trong môn học cả hai cùng đăng kí.
Guồng quay của chiếc xe đạp trở nên mạnh mẽ hơn, sách vở được chuẩn bị chu đáo
hơn. TQ lên lớp và cảm thấy hạnh phúc khi đi học. Cậu đã có động lực để đến trường.
Nguồn sức mạnh tinh thần làm TQ hào hứng hơn. Mỗi lần gặp nhau, tôi đều cảm thấy
rất vui vì bạn mình đang tràn đầy sức sống, dù vất vả song có niềm tin vào
tương lai.
Rốt
cuộc, TQ vẫn bỏ học.
Chúng
tôi trò chuyện về quyết định của TQ. Nếu có vấn đề xảy ra, cậu ấy luôn nhận lỗi
về mình- một giải pháp đầy tự trọng song cũng tương đối ương ngạnh. Chẳng còn
ai có thể giữ cậu lại nữa: bạn bè xung quanh bận rộn với lịch học, lịch hoạt động,
lịch làm thêm của họ; gia đình ở xa; cô gái ung dung bước vào đời cậu cũng đã
điềm nhiên bước ra.
Đó
là lúc TQ chán nản tuyên bố với tôi lý thuyết về “người qua đường”, về dự định
trong cuộc sống của cậu. Tiếp đó, sau cú va chạm bất ngờ trên đường, chiếc xe đạp
của cậu gãy làm đôi. Cậu còn sống nhưng hi vọng thì tạm thời đã chết.
TQ rời đại học để đi làm tại một nhà hàng. Biết tôi đang tìm việc, cậu giới thiệu cho tôi làm thêm ở đây sau giờ học.Đây là công việc đầu tiên của tôi. Sau khi tan học, tôi thường làm ở đó từ sáu giờ tối đến mười một giờ đêm. Năm tiếng mỗi ngày.
Còn
TQ là tám tiếng mỗi ngày và mười hai tiếng vào những dịp đặc biệt. Cậu ấy luôn
chủ động gánh vác thêm công việc mỗi khi chúng tôi làm cùng nhau. Có lần, dù đã
hết giờ làm TQ vẫn gắng sức ở lại bưng giúp tôi chuyến đồ cho khách. Mười chiếc
đĩa nặng nề, nóng bỏng đặt trên đôi tay đã xa rời sách bút mà gần gũi với đủ mọi
công việc tay chân ở nơi đất khách quê người. Đến giờ, tay TQ vẫn lưu lại những
vết bỏng năm nào.
Chúng
tôi bàn về việc quay lại học đại học. TQ từ chối. Cậu cảm thấy cuộc sống hiện
giờ khá ổn. Mệt nhọc về thể xác, nhưng nhẹ nhõm về tinh thần. Thâm chí, cậu còn
có tiền để giúp đỡ hai người anh và sắm sửa đồ đạc cho gia đình ở quê. Mặc dù
sau giờ làm, TQ chỉ biết tìm vui trong làn khói và hơi men. Không mục đích,
không gánh nặng, ngược lại cũng không có tương lai.
Tình
trạng này kéo dài một vài năm.
Mọi
chuyện đột nhiên thay đổi trong dịp tết TQ về quê, mang theo cuốn lịch của trường
đại học. Vốn dĩ cậu đã thôi học nên không được phát lịch, song tôi tặng cậu làm
kỉ niệm. Chính bản thân tôi cũng không ngờ hành động nhỏ này đã mang lại kết quả.
Ngày
TQ về quê, mẹ cậu và họ hàng nhìn vào cuốn lịch để hỏi han và mong chờ ngày cậu
tốt nghiệp. Có lẽ, cha cậu trên cao cũng mong chờ người con trai phấn đấu học
hành để trở thành cử nhân đại học. Khoảnh khắc hồ hởi, kì vọng của gia đình đã
nhắc TQ nhớ, cậu lên Hà Nội, vào đại học vì điều gì.
Không
phải việc có tấm bằng, mà hành trình để có được tầm bằng mới làm nên giá trị thực
sự của người theo đuổi nó.
TQ
không có sự ủng hộ về vật chất của gia đình, phải tự xoay sở để nuôi sống bản
thân nhưng cậu chịu khổ được. Cậu khổ quen rồi nên không sợ khổ nữa.
Cậu
đã thi đỗ thêm lần nữa, nhưng hành trình để lấy bằng vẫn còn ở phía trước…
Phần 2
Quãng
thời gian quay lại thật nhọc nhằn, phải cân đối với thời gian làm việc và học tập.
TQ cần chiến thắng từ chính nơi trước đây cậu từng thất bại.
Tâm
trí cậu lại bắt đầu dao động, nhiều lúc cậu chia sẻ muốn gắn bó với nhà hàng luôn
và quên câu chuyện tấm bằng đi. Nó quá sức với cậu.
Rốt
cuộc tấm bằng ấy có ý nghĩa gì, khi nó không thể đảm bảo chắc chắn có thể nuôi
sống bản thân TQ, trong khi trước mắt, điều cậu cần nhất là kiếm sống?
Đột
nhiên có một tia hi vọng lóe lên, khi cậu được người thân giúp sức mua chiếc xe
máy. Đó không đơn thuần là phương tiện đi lại, mà sẽ là cánh cửa giúp cậu bước
sang công việc mới. TQ dứt khoát nghỉ làm ở nhà hàng, vượt qua sự ổn định tạm bợ
để tiếp tục theo đuổi tấm bằng đại học.
Mặc
dù thiếu trước, hụt sau, thâm chí nợ nần nhưng cậu không bỏ cuộc. Tình hình dần
tốt lên khi cậu bắt đầu đi giao hàng. Cùng thời điểm ấy, tình yêu lại đến với
TQ. Cậu cảm thấy tốt hơn, cười nhiều hơn. Những người em học cùng đại học cũng
rất quý mến và tôn trọng sự nhiệt tình của “ông anh lớn tuổi” này. Thỉnh thoảng,
cậu cũng cảm thấy ngại ngần khi học cùng toàn những sinh viên nhỏ tuổi hơn. Thế
nhưng, cậu cũng tự hào vì mình đang đi học.
Tấm bằng dường như vẫn chơi trò trốn tìm với cậu.
TQ
nhận ra bạn gái không chung thủy. Cậu quyết định chia tay, dù người con gái ấy
là chỗ dựa tinh thần quan trọng với biết bao tin yêu cậu đã gắng sức vun vén.
Thời
điểm này, TQ suy sụp. Sự chán nản khiến
cậu hờ hững với mọi thứ. Cậu bắt đầu phải đóng thêm tiền cho việc học lại, thi
lại kèm theo tiền sinh hoạt hằng tháng vẫn đều đều thúc bách.
Và
rồi cậu mất chiếc xe máy nhưng vẫn còn lại nhiều khoản tiền phải lo cho đúng hạn.
Có
thể, mọi thứ đã quá giới hạn chịu đựng. Nhớ lại lúc ấy, có lẽ nếu TQ tâm sự với
tôi về ý định bỏ học lần nữa, tôi sẽ im lặng. Không phải tôi ủng hộ mà bởi vì
chính tôi cũng cảm thấy hoang mang cho tình cảnh bi đát này.
Quãng
thời gian thực sự khó khăn đó sẽ mãi tồn tại trong kí ức của TQ.
TQ
đã gắng gượng làm lại mọi thứ, từng chút một. Một nơi ở mới, một chiếc xe mới,
một công việc mới. Cậu dồn toàn bộ sức lực vào việc kiếm tiền. Cậu kể với tôi
nhiều ngày đi được cả gần trăm cây số trong nội thành. Ngày nắng, ngày mưa, bụi
bặm cùng rét buốt cậu vẫn kiên trì nhặt nhạnh từng đồng từ việc giao hàng, chở
khách, đưa giấy tờ.
Chẳng
mấy chốc năm thứ tư đại học cũng đến. Nó đến kèm với quy định chuẩn đầu ra tiếng
anh dành cho sinh viên khi ra trường. TQ không tự tin lắm với tiếng anh. Cậu
không tin mình sẽ thi qua được. Cậu dần dần tin vào việc số kiếp của mình là
mãi mãi không chạm được đến tấm bằng.
Tấm
bằng đỏ tươi ở phía trước mà vẫn cảm thấy thật xa vời với TQ.
Cậu
thay đổi, ít nói những khó khăn bản thân gặp phải, mà nói nhiều hơn về những
chuyện vui. Ai hiểu cậu thì đều biết đó là lúc TQ đang hết sức nỗ lực. Trong
khi đó, cậu vẫn lặng lẽ nhìn bạn bè xung quanh ra trường, bắt đầu xây dựng sự
nghiệp và đạt được những thành tựu đầu tiên. Cậu làm vậy để sống với áp lực và
tự tạo cho mình động lực vươn lên.
TQ
thi trượt tiếng anh.
Ba
chúng tôi ngồi lại với nhau khi nghe TQ báo tin ấy. Tôi có ước mơ, anh bạn kia
cũng có ước mơ, vậy nhưng ước mơ của chúng tôi sẽ không trọn vẹn nếu TQ chưa tìm
thấy ước mơ của mình.
Ở
quán bia, TQ đăng kí thi lại tiếng anh đầu ra một lần nữa. Nghĩ cũng kì lạ, chính
hơi men xô cậu ngã giờ đây lại là thứ tiếp thêm cho cậu sức mạnh và lòng can đảm
để đứng lên.
Đó
không phải là một tấm bằng xếp hạng xuất sắc, khá giỏi mà đó là một tấm bằng có
giá trị. Bởi chủ nhân của nó đã không buông xuôi mà kiên trì đến cùng với tất cả
khả năng của bản thân. Chỉ cần duy trì tinh thần ấy, tôi tin tương lai cậu nhất
định sẽ thành đạt.
Ngần
ấy câu chuyện xảy ra xoay quanh tấm bằng của TQ khiến tôi nhận ra một điều: Đại
học và tấm bằng đại học là cách để con người ta trưởng thành, để học được bài học
về sự chấp nhận hoàn cảnh, vượt qua khó khăn và kiên trì đạt mục đích thay vì
chỉ đơn thuần bỏ mặc ngày tháng mòn mỏi trôi đi không dự định.
Mong
rằng câu chuyện về bạn TQ của tôi sẽ hữu ích đối với những ai sắp vào đại học
hoặc đang học đại học. Để chúng ta có thêm góc nhìn mới và trân trọng cơ hội học
tập bản thân đang có, phấn đấu đạt được những tấm bằng thực chất hơn, xứng đáng
hơn trước khi bước vào cuộc sống.
Xin cảm ơn TQ vì đã sống, đã nếm trải thất bại những không khuất phục. Nhờ bạn, ba chúng ta có thêm niềm tin vào thành công trên con đường lập nghiệp.






Nhận xét
Đăng nhận xét