[Review Sách] “IKIGAI – Bí Mật Sống Hạnh Phúc Và Trường Thọ Của Người Nhật”: Ngắm Hoa Rơi, Đợi Hoa Nở
Bí
mật là điều chưa được biết đến hoặc không được nhận ra. Mỗi bí mật của tạo hóa
đều có giá trị rất lớn trong việc thay đổi chất lượng cuộc sống của con người.
Cuốn sách IKIGAI- Bí Mật Sống Hạnh Phúc Và Trường Thọ Của Người Nhật của
tác giả Ken Mogi (Vũ Thị Nhân Hậu dịch) sẽ hé lộ một trong số những bí mật như
vậy để giúp bạn đọc tìm ra con đường trường thọ và hạnh phúc của riêng mình.
“Ikigai”
Ikigai
là một từ trong tiếng Nhật mô tả niềm vui và ý nghĩa của cuộc sống. Xét về mặt
từ nguyên, từ này gồm hai phần “iki” (sống) và “gai” (lý do). Trong ngôn ngữ Nhật,
Ikigai được sử dụng trong nhiều ngữ cảnh khác nhau và có thể áp dụng cho những
việc nhỏ nhặt hàng ngày cũng như những mục tiêu và thành tựu to tát
Khi
viết về niềm vui và ý nghĩa cuộc sống, người viết không nên mang tâm trạng u uất,
chán chường. Cũng như người đọc, không nên mang sự xét đoán hay hoài nghi. Cuộc
sống rộng lớn và kì diệu đến mức không tư tưởng nào đủ để diễn tả mọi khía cạnh
luôn trong trạng thái vận hành và biến đổi của nó. Bàn về niềm vui và ý nghĩa
cuộc sống, ta nên cảm nhận nó thay vì phân tích nó. Giống như khi ăn lẩu bò, ta
không cần nêu lên sự khác biệt giữa thịt bò, nấm, nước dùng hay công thức chế tạo
ra các loại xoong chảo để nấu nướng thì mới thấy ngon miệng hơn. Cũng không ai
sau khi nghe phân tích thành phần hóa học của rượu thì mới bắt đầu thấy
say khi vẫn đang túy lúy.
Niềm
vui và ý nghĩa cuộc sống đơn giản là những ví dụ thiếu thuyết phục với người
này song lại là lý tưởng sống thiêng liêng với người kia. Là sự khờ dại thiếu
toan tính với người thực dụng nhưng lại là cảm hứng để làm mọi việc theo sở
thích với người lãng mạn. Nếu bạn đang mong muốn bắt đầu chuyến phiêu lưu không
điểm đến, muốn tìm lại cảm giác hăng hái nhiệt thành tuổi trẻ hoặc chỉ đơn giản
là muốn cuộc sống thú vị hơn hay đang tìm nguồn an ủi để can đảm bước tiếp con
đường mình đã chọn thì cuốn sách và bài review này là dành cho bạn.
Bắt
đầu từ những việc nhỏ nhặt
Đây
là trụ cột đầu tiên của Ikigai: Bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt. Tại sao lại mơ
làm to, làm lớn khi bạn chưa sẵn sàng và chưa thực sự hiểu ý nghĩa điều mà bạn
đang mơ? Càng cố hướng đến những thứ ngoài tầm với, bạn sẽ càng nhanh chóng cảm
thấy mệt mỏi. Sự vươn lên trong cuộc sống không khiến bạn mệt mỏi, thủ phạm thực
sự chính là khao khát vươn lên một cách nhanh chóng.
Đa
phần chúng ta đều từ chối bắt đầu làm tốt từ những thứ nhỏ nhặt trước tiên.
Hình ảnh những con người thành đạt, sống xa hoa và được nể trọng thường dễ thu
hút sự chú ý hơn quá trình làm việc gian khổ cùng vô vàn cay đắng họ đã trải
qua. Khi thấy một bức hình ai đó đang cười trong một không gian tràn ngập hàng
hiệu, điều đó không có nghĩa họ đã đạt được thành công ấy chỉ trong một ngày.
Đó là kết quả của nhiều lần thất bại để đổi lấy một lần thành công. Thông điệp
cụ thể là hãy vui vẻ làm tốt những việc nhỏ trước. Nếu bạn làm tốt được những
việc nhỏ thì bạn sẽ cảm thấy tự tin hơn cũng như có uy tín hơn trong mắt người
khác. Ngược lại, không phải cứ bằng cách cố làm những việc lớn để chứng tỏ bản
thân thì bạn mới là người có ích và được yêu quý.
Chủ
nhà hàng Sukiyabashi Jiro là Jiro Ono danh tiếng, đầu bếp 3 sao Michelin
còn sống cao tuổi nhất thế giới. Ono từng ước mình có thể chết trong khi đang
làm sushi. Rõ ràng là việc đó mang lại cho ông cảm thức sâu sắc về ikigai, dẫu
rằng việc ấy cần đến rất nhiều bước nhỏ vốn đơn điệu và tốn thời gian. Chẳng hạn,
để làm được món bạch tuộc mềm và ngon, Ono cần phải “mát - xa” loài động vật
thân mềm này trong khoảng một giờ đồng hồ
Ý
nghĩa thực sự thường không phải lúc nào cũng đồng nhất với hình thức to lớn.
Cũng bởi vậy nên nó thường bị bỏ lỡ. Hãy chuyên tâm làm từ việc nhỏ trước thay
vì nghĩ đến thứ mình nhận được quá nhiều. Vì dù thành công hay không, sự gắng sức,
tận tụy đem đến trạng thái thư giãn ở ngay bên trong nội tâm mỗi con người, dù
bất kể kết quả họ nhận được là gì.
Giải
phóng cái tôi cá nhân
Cái
tôi cá nhân là vực thẳm ngăn cách chúng ta bước đến hạnh phúc thực sự. Nếu so
sánh theo cách hình tượng, cái tôi cá nhân giống với kẻ lừa đảo lọc lõi. Chúng
dụ dỗ, thuyết phục chúng ta đem đến thứ chúng muốn rồi sau đó cao chạy xa bay
khiến cho chúng ta đau khổ. Cái tôi cá nhân liên tục hối thúc mang đến nhiều thứ
hơn nữa cho chúng, chúng không bao giờ thỏa mãn cho đến khi khuất phục con người
hoàn toàn. Cái tôi cá nhân rất ghét những thứ có ý nghĩa thật sự, bởi ý nghĩa
thực sự sẽ tước đi lợi lộc và trục xuất chúng vĩnh viễn khỏi tâm trí của con
người.
Đơn
giản như việc hướng đến bề nổi quá nhiều trong cuộc sống khiến cho tâm trí lúc
nào cũng bề bộn và chật chội. Với trạng thái tinh thần như vậy, chúng ta khó có
thể tiến đến trạng thái tập trung sâu.
Theo
như mô tả của nhà tâm lý học người Mỹ gốc Hungary, Mihaly Csikszentmihalyi, “tập
trung sâu” là một trạng thái trong đó người ta đắm chìm vào một hoạt động đến mức
chẳng màng đến chuyện gì khác. Khi ở trong trạng thái tập trung sâu, bạn không
làm việc vì tiền. Hay ít nhất, đó không phải là ưu tiên hàng đầu của bạn. Bạn
làm việc bởi vì công việc mang lại cho bạn hạnh phúc.
Loại
bỏ cái tôi cá nhân đồng nghĩa với việc bạn có thể yên tâm để làm những việc
mình thực sự cho là quan trọng thay vì chiều theo ý kiến của số đông để nhận được
những lời khen hay sự tán thưởng (thứ “cái tôi” cá nhân luôn khao khát)
Sự
hài hòa và tính bền vững
Nền
tảng của bền vững có liên hệ rất lớn đến sự ổn định. Để có được sự ổn định thì
cách giải quyết mọi vấn đề trong cuộc sống cũng như những khía cách khác nhau
trong tâm hồn của chúng ta cần có sự hài hòa. Sự hài hòa không mang tính chất
trật tự, hài hòa chỉ xuất hiện khi có tính linh hoạt kèm theo.
Câu
chuyện của Hayao Miyazaki và xưởng phim Ghibli trong sách là cách diễn đạt thú
vị nhất cho trụ cột tiếp theo của Ikigai. Nếu bạn đọc nào đã từng xem những tựa
phim như Vùng đất linh hồn, Mộ đom đóm, Hàng xóm của tôi là Totoro, Lâu
đài của pháp sư Howl v.v… có thể nhận thấy nét rất riêng trong
các phim hoạt hình đặc trưng Ghibli. Dù là phim hoạt hình, nhưng hầu hết chúng
dành cho mọi lứa tuổi cũng như khiến cho khán giả ở mọi lứa tuổi phải đồng tình
với quan điểm này. Mỗi bộ phim là sự kết hợp hoàn hảo giữa nội dung, hình ảnh,
âm thanh cũng như phần mở đầu và kết thúc, hiện thực và ước mơ. Sự hài hòa đó
khiến các tác phẩm phim của Ghibli được đánh giá cao, mặt khác không ai có thể
phủ nhận công sức của Hayao Miyazaki. Đó là thành quả giữa tài năng (tính hài
hòa) và sự nỗ lực (tính bền vững). Sự tận tâm đến mức trên cả sự cầu toàn là
nét tính cách kì khôi song cũng đáng ngưỡng mộ của người Nhật. Họ coi sự hoàn
thiện là cây cầu nối đến sự hài hòa để tạo nên tính bền vững.
Niềm
vui từ những điều nhỏ bé
Trụ
cột thứ tư của Ikigai chính là tận hưởng niềm vui từ những điều nhỏ bé. Đó là
làm những công việc thường ngày, nhận những món quà nho nhỏ hay ngắm cảnh hoàng
hôn buông xuống khi rời khỏi nơi làm việc. Những điều nhỏ bé luôn hiện diện
hàng ngày, hàng giờ bên ta song hiếm khi ta cảm nhận được niềm vui từ chúng, bởi
suy nghĩ đang bận rộn giống như một viên cai ngục khó tính lúc nào cũng muốn ta
nhìn mọi thứ qua song sắt, qua giới hạn.
Hãy
thử quan sát trẻ em. Mọi thời khắc trong cuộc sống của các em đều là niềm vui.
Bất kể dù đi ăn cơm hàng, ăn cơm nhà, ngồi trong lớp học, đọc sách ở thư viện,
ngoài công viên hay tình cờ thấy một con côn trùng bé xíu là lạ, các em đều có
thể cảm thấy vui. Thế gian vốn dĩ không có thứ gì gắn nhãn là “có chứa niềm vui”,
niềm vui là cách con người cảm nhận. Và trẻ em có thể tìm thấy niềm vui ở mọi
nơi và mọi lúc cũng bởi các em còn khao khát tìm hiểu và yêu thích mọi thứ. Khi
vui chúng ta có thể cười nhiều hơn. Tiếng cười có lợi ích ra sao với sức khỏe hẳn
bạn đọc cũng đã rõ.
Ngược
lại nếu những điều nhỏ bé không khiến cho bạn vui, thì bạn đang rơi vào tình trạng
không hài lòng với thực tại. Dù cho bạn có gắng sức có để có được thứ mà bạn
hình dung là đến lúc sở hữu nó thì mình mới vui vẻ thì điều đó cũng không hoàn
toàn chắc chắn. Nhu cầu của chúng ta là vô hạn còn vạn vật thì luôn biến đổi.
Được sống, hít thở và cảm nhận sở thích của mình ngay lúc này đây mới đúng là
niềm vui mà chúng ta không nên bỏ lỡ.
Trong
chuỗi phim hài kịch nổi tiếng của Anh, Father Ted (tạm dịch là: Cha Ted), mỗi
nhân vật chính đều có lý do sống riêng, ngoài việc hoàn thành tốt công việc của
mình. Bộ phim khắc họa cuộc sống của ba linh mục Công giáo và quản gia của họ,
những người cùng sống trong một căn nhà trong giáo khu trên hòn đảo hư cấu Carrgy.
Cha Ted Crilly rất thích kiếm tiền, được xã hội biết đến và quan tâm đến bình đẳng
giới. Cha Dougal McGuire nhìn chung thì dễ tính, còn cha Jack Hackett chỉ khoái
“uống”. Bà Doyle rất thích pha trà đến mức còn sẵn sàng ở lại cả đêm trong
phòng khách, chỉ để phòng khi có người muốn uống một tách trà ngon vào lúc nửa
đêm
Mỗi
người đều có thể tìm ra Ikigai của mình từ những sở thích rất riêng. Khi sở
thích cá nhân không ảnh hưởng đến mọi người xung quanh thì dù kì quặc đến mấy
cũng vẫn có thể mang đến niềm vui cho tất cả.
Sống
trọn khoảnh khắc hiện tại
Vào
lúc bạn ý thức được rằng mình đang đọc đến đoạn này và có những cảm nhận riêng
về bài viết, cũng tức là bạn đang trải nghiệm trụ cột cuối cùng của Ikigai: Sống
trọn khoảnh khắc hiện tại. Điều này nghe có vẻ gần gũi với tôn giáo song thật
ra nó không có gì xa lạ với đời thực.
Nếu
khoảnh khắc hiện tại của bạn bị lấp đầy bởi quá khứ hoặc tương lai, bạn rất khó
để hình dung hiện tại là thứ như thế nào. Hiện tại là thứ duy nhất đang có
trong tay bạn và việc tập trung vào nó sẽ khiến cho bạn được sống thật hơn. Sống
trường thọ cũng chính là ở cách tư duy, không bởi tuổi tác biểu thị bằng con số
mà bởi những khoảnh khắc hiện hữu trong đời. Trong lịch sử - văn hóa Nhật Bản,
triết lý sống dường như được sinh ra khi thưởng thức khung cảnh mùa hoa Anh Đào
nở rộ. Anh Đào nở theo chùm và buông vào trong gió không cưỡng cầu, không thúc
bách. Các chiến binh Samurai cũng theo bóng hoa ấy mà sẵn sàng vào sinh ra tử để
được giống như cánh hoa rời cành khi đã làm tròn sứ mệnh. Tuy nhiên để hiểu thấu
đáo được điều này vẫn còn nhiều cách khác mà không cần nhất thiết phải bắt chước
vào sinh ra tử theo các chiến binh Samurai. Chỉ cần bạn chấp nhận chính bản
thân mình.
Chấp nhận bản thân để thấy yêu chính mình và những gì mình đang có hơn, không dằn vặt đau khổ về quá khứ, không mang thêm gánh nặng cho tương lai. Ngẫm lại, bạn sẽ thấy sống không mục đích khác với sống không có lý tưởng. Cho nên sau cùng, dù có đạt được mục đích trong đời hay không, chỉ cần bạn vững tin và hiểu được lý do mình tồn tại thì bạn sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc vĩnh hằng trong cuộc đời ngắn ngủi cũng đã xứng đáng được coi là trường thọ rồi đấy.
Ikigai
Bỏ
đi dấu ngoặc kép, tôi dùng lại đề mục này, vì tôi tin Ikigai không nên bị ràng
buộc bởi thứ gì cả.
Hãy
thử tìm xem ý nghĩa của mình trong cuộc sống là gì, đừng ngần ngại bắt đầu từ
niềm vui nho nhỏ, sở thích cá nhân, ước mơ ngày bé hay năng khiếu đã bị lãng
quên lâu ngày. Bạn sẽ tìm thấy gì đó khiến cuộc sống tươi đẹp hơn.
Khi
viết bài review này tôi thấy khá hứng thú bởi nó truyền tải thông điệp có nhiều
nét tương đồng với liệu pháp ý nghĩa trong cuốn sách kinh điển Đi tìm lẽ
sống của Viktor Frankl. Điều này cho thấy, dù sống ở đâu hay thời đại
nào thì con người cũng luôn tiềm ẩn khao khát tìm ra ý nghĩa cuộc sống- yếu tố
thăng bằng giữa trí tuệ và cảm xúc.
Đọc IKIGAI-
Bí Mật Sống Hạnh Phúc Và Trường Thọ Của Người Nhật chúng ta sẽ có cảm
giác được sống lại niềm hân hoan trọn vẹn như thuở được tặng cuốn truyện
tranh Đô – rê – mon để rồi đọc ngấu nghiến và cười thả cửa khi bảo bối
thần kì của chú mèo máy thường bị nhầm là chồn xanh, đem ra kết hợp với sự hậu
đậu của Nôbita, thói khoe khoang của Xêkô, tính nóng nảy của Chaien, ý thức
chăm chỉ của Xuka, lòng ham học của Đêkhi. Nên giữ lại chút trẻ thơ trong mình
để luôn khao khát tìm hiểu và yêu thương cuộc sống, bạn nhé.
Review
chi tiết bởi Nguyễn Phú Hoàng Nam
P.s:
Nếu thông tin hữu ich xin mời bạn đọc ấn "Theo dõi" để ủng hộ Blog và
Nam.
Trân
trọng cảm ơn.




Nhận xét
Đăng nhận xét