03- The Empress (Tarot story)
Những
chuyến đi không báo trước luôn đem đến những
trải nghiệm khác thường khiến thời gian và nguyên tắc không kịp thời can thiệp.
Lúc này F đang ngồi đối diện với Magician trong một chiếc xe ngựa, bên ngoài là
một cơn mưa đêm khiến cảnh vật ẩn hiện sau màn hơi nước ẩm ướt.
-
Cậu muốn biết về lời tiên tri chứ ?
-
Vâng, tôi rất muốn biết. Dường như ngài thay đổi hẳn sau lời tiên tri ấy.
Magician
quay ra nhìn trực diện vào F, cái nhìn bình tĩnh của người luôn tự chủ trước mọi
hoàn cảnh.
-
Tôi sẽ nói cho cậu điều tôi đã thấy, nhưng không có nghĩa rằng nó sẽ trở thành
hiện thực… Sau khi chúng ta đến gặp Empress, sẽ có một sứ mệnh đặc biệt mà ta
buộc phải chấp nhận. Cậu sẽ đến gặp Hierophant còn ta sẽ gặp Emperor, mục đích
là chấm dứt cuộc chiến bằng mọi giá.
-
Với ngài thì có thể, nhưng tôi làm sao đủ sức khuyên giải một ông hoàng từ bỏ
quyền lực chứ ?
-
Ai rồi cũng phải học cách từ bỏ những thứ không quan trọng khi đã nhận ra được
điều gì thật sự quan trọng, như sinh mạng chẳng hạn.
-
Vậy trong lời tiên tri ngài còn nhìn thấy điều gì nữa?
-
Ta thấy chúng ta sẽ thay thế hai người đó phát động một cuộc chiến mới…
-
Không thể nào !
-
Cậu hãy nghe nốt phần sau đi đã. Trận chiến cuối cùng ấy xảy ra tại chính ngôi
đền trung lập và High Priestess đứng ở trên cao quan sát. Vào lúc quan trọng nhất
thì cô ta đã gọi một thứ gì đó từ bên dưới ngôi đền khiến mọi thứ sụp đổ. Đến
đó thì mảng ký ức màu sáng kéo ta ra khỏi lời tiên tri.
-
Những điều ấy đã được ngài biết trước rồi thì liệu chúng ta có bỏ trốn được
không ?
-
Cậu nghĩ đến việc bỏ trốn thật sao ? Lần đầu tiên F thấy Magician cười lại kể từ
khi rời khỏi ngôi đền.
F
không biết rằng có rất nhiều chi tiết quan trọng trong lời tiên tri ấy đã bị
thay đổi, điển hình như việc sau lưng Magician có một cái bóng của kỵ sĩ trên
lưng ngựa còn F có cái bóng của một người mang đôi cánh chim sau lưng khi
giao chiến trong ngôi đền ấy. Magician càng ngày càng nhận ra được họ bị cuốn
vào một vở diễn nhỏ trong một màn kịch lớn. Nhưng tiết lộ tất cả vào thời điểm
này là không thích hợp. Mọi chuyện có lẽ được quyết định ở lần gặp gỡ Empress tới.
Nếu may mắn, mớ rắc rối này sẽ được giải quyết
bằng việc Magician can đảm làm việc mà không ai nghĩ tới.
Chiếc
xe ngựa dần chạy chậm rồi dừng hẳn bên một bờ sông vắng. Người đánh xe mở cửa rồi
dẫn Magician và F xuống một con dốc nhỏ dẫn đến sát mép sông. Mưa mỗi lúc một nặng
hạt hơn khiến không ai có thể thấy được bờ bên kia của dòng sông, nhưng
Magician đoán dòng sông này cũng không rộng lắm. Bên cạnh F đang lấy một miếng
vải cũ buộc tạm vào cổ chú chó nhỏ vì lo nó bị lạnh. Người đánh xe ngựa bước xuống một con thuyền
nhỏ, đợi hai người ngồi yên rồi bắt đấu lấy chiếc sào dài đẩy thuyền ra giữa
dòng nước, ông ta chầm chậm khoát chiếc mái chèo trong tay mình, nhẹ nhàng
nhưng đầy tập trung. Hóa ra họ đi xuôi theo dòng sông thay vì đến bờ bên kia
như Magician dự đoán. Có lẽ trời đang sáng dần nhưng màn sương mù vẫn chưa có dấu
hiệu sẽ tan. F lo lắng thuyền có thể sẽ mắc vào một phiến đá ngầm nào đó hoặc bị
cuốn vào vùng nước xoáy nên anh có vẻ rất căng thẳng, trái lại Magician đang tận
hưởng phút thư giãn hiếm hoi trước cuộc đấu trí sắp tới mà bản thân không được
mắc sai lầm. Anh không sợ chết ở trong cái thân xác đi mượn này, nhưng lời
Death nói về vòng quay số mệnh khiến anh có sự tò mò nhất định . Trong thỏa thuận
không nói đến việc Magician không được phép có những kế hoạch riêng cho mình. Một
ý nghĩ đã bắt đầu hình thành trong anh.
Con
thuyền rẽ sang một nhánh sông rất hẹp, sau đó nó lướt tới một chiếc cổng sắt đã
được nâng lên, bên trong là một đường hầm với trần thấp sâu hun hút. Có vẻ như
họ đang đi vào lâu đài từ lối ngầm bí mật thông ra sông. Hai bên vách đá tối
tăm được thắp sáng bởi những ngọn đuốc sắp tàn. F quay sang hỏi:
-
Chúng ta đang bị đưa đến nhà giam sao ?
-
Chưa chắc, ta nghĩ người chủ nhà sẽ phải
tiếp khách trước đã rồi mới căn cứ vào thái độ và quà tặng của họ mới quyết định
sẽ đối xử với họ ra sao.
-
Nhưng chúng ta không có tiền và cũng chẳng
có gì đáng giá cả ?
Magician lấy cuộn da dê ra đưa cho F,
“Giờ thì cậu có rồi đấy”
F cầm chắc cuộn giấy đoạn nhét ngay nó
vào túi đồ của mình
-
Cứ thoải mái và bình tĩnh, nếu bị bắt
giam thì cũng chẳng có gì đáng ngại ta sẽ có cách để đưa hai chúng ta thoát ra.
Người
lái đò nheo mắt nhìn hình ảnh phía trước: đó là một bến thuyền ngầm với khoảng
hơn chục chiếc thuyền nhỏ, trên bến một gã lính gác to béo đang ngủ gục trên
chiếc ghế gỗ ọp ẹp, dưới chân hắn là vỏ chai rượu và một nhúm xương gà vương
vãi. Ngay khi buộc con thuyền lại vào cọc, ông ta bước đến và cầm ngay chiếc
roi đang giắt bên hông vụt mạnh xuống tên lính. Bị đau hắn giật mình rồi sau đó
lăn xuống dòng sông, hắn chấp chới ngoi lên và F thấy rõ sự kinh hoàng trong
đôi mắt cùng giọng nói lắp bắp, có thể một phần do lạnh: “Ngài….Ngài… Khan…”
Người đàn ông cao lớn lạnh lùng quay
đi và đây là lần đầu tiên ông nói trong suốt hành trình “Ngày mai ngươi hãy nhận
nốt số tiền công còn lại rồi tự tìm người tốt hơn để thay thế, nếu gã đó cũng
như ngươi thì tự tay ta sẽ chém cả hai.”
Ông
ta quay lại ra hiệu mời Magician và F đi theo. Họ bước lên một cầu thang nhỏ dẫn
lên một căn phòng rộng lớn sáng trưng, bình minh đang đến khiến F cảm thấy vô
cùng khoan khoái, chú chó nhỏ mừng rỡ chạy xung quanh và đánh hơi mọi thứ lạ lẫm,
nắng bắt đầu rọi vào phòng đem theo mùi ngai ngái của cỏ tươi. Khan đi trước dẫn
đường với những bước đi vững chãi, Magician đoán người đàn ông này có vị trí
không nhỏ, đặc biệt hơn thứ sát khí ông ta có chắc chắn chỉ tồn tại ở những người
đã từng vào sinh ra tử nơi chiến trận. Điều khiến anh càng dè chừng hơn đó là
lúc đánh xe ngựa cũng như chèo thuyền, sát khí ấy dường như được người đàn ông
này giấu kín. Nhưng sự phấn khích trong anh lớn hơn cả, bởi anh thích những con
người thú vị như vậy. F lên tiếng hỏi:
-
Ngài đang dẫn chúng tôi đi đâu vậy ?
-
Các ngươi cần được ăn uống, tắm rửa, học
một số quy tắc để chuẩn bị diện kiến hoàng hậu của chúng ta, hãy nhớ kĩ, tên
người là Empress.
-
Vậy xin được hỏi, chúng tôi có được tự
do đi tham quan nơi này không ?
-
Các ngươi luôn được tự do, Empress nhân
từ không coi ai là tù binh cả. Việc ta đi đón các người là theo lệnh của Hoàng
đế vĩ đại Emperor, để đề phòng bất trắc không cần thiết đến với nữ hoàng
Empress.
Lúc này Magician mới lên tiếng:
-
Liệu việc ấy không làm phiền gì đến ngài
chứ ?
Khan bình thản đáp:
-
Không hề, cũng lâu rồi ta chưa có dịp được
gặp một kẻ bịp bợm và một tên ngốc đi cùng nhau.
F
cảm thấy người này coi thường họ. Magician liền tiếp lời:
-
Hãy rộng lượng nếu chúng tôi có những điểm
khiến ngài cảm thấy không hài lòng. Nhưng tôi hy vọng ngài sẽ công bằng trong tất
cả mọi chuyện, từ việc đánh giá đúng những thiếu sót cho đến cả những đóng góp
sắp tới của chúng tôi nữa.
Khan
dường như không quan tâm lắm đến cuộc nói chuyện vừa rồi. Với giọng đều đều ông
nói:
-
Hai ngươi sẽ ở trong gian phòng trên
cùng của lâu đài, sẽ có người hầu phục vụ mọi nhu cầu chính đáng.
Sau đó ông ta định rời đi, Magician vội
ngăn lại:
-
Khi nào hoàng hậu mới gặp chúng tôi ?
-
Ngay khi người từ cánh đồng lúa mỳ trở về
-
Nữ hoàng ra đó để làm đồng ?? F kinh ngạc
thốt ra.
-
Phải, Emperor vĩ đại chọn vị hôn phu của mình không
chỉ bởi nhan sắc .- Đột nhiên Khan nói thêm:
-
Các ngươi hãy lưu ý giữ thái độ cung
kính và tuân theo những phép tắc đã được hướng dẫn khi gặp người, ta sẽ luôn ở
đây. - Những từ cuối cùng này giọng rất trầm, dường như đe dọa. F cảm thấy lo lắng
thật sự còn Magician chỉ khẽ gật đầu. “Chỉ là mấy trò tiểu xảo thử phản ứng của
hệ thần kinh thôi, cũng không phải là chưa từng gặp” anh nghĩ.
Hai người được một viên hầu cận khác đến
dẫn đi, lúc này F mới có thể thở mạnh đôi chút và quan sát lâu đài. Đây là một
tòa lâu đài rộng lớn với những cây cột sừng sững, những hành lang rộng và không
biết bao nhiêu gian phòng lớn nhỏ nằm khắp lối đi, trên tường là những bức
tranh cổ hoặc những phù điêu miêu tả về các đề tài thần thoại, lịch sử, nghệ
thuật. Khi đi qua một gian phòng rất lớn,
có lẽ là gian phòng dành cho những dịp quan trọng F thấy sáu bức phù điêu bằng
đá, bên trên cùng là hình ảnh một người đàn ông tay cầm quyền trượng và một người
phụ nữ mang vương miện bằng vàng, bên dưới là bốn người đàn ông trong những phục
sức chiến trận kì lạ. Thấy F chần chừ muốn nhìn ngắm kĩ hơn, người hầu cận giải
thích:
-
Đây là phù điêu mô tả huyền thoại sống của
đế quốc chúng tôi: Hoàng đế Emperor vĩ đại, Hoàng hậu Empress nhân từ cùng bốn
vị công thần cai quản bốn phương là các đại thần: Shogun, Baron, Mandarin và
Khan.
Khi nghe đến cái tên cuối cùng, Magician
chú ý đến bức phù điêu cuối hơn, đó là một người đàn ông lực lưỡng, mình để trần
ngồi trên lưng ngựa. Thân thể ông ta đầy sẹo còn tay đang dương môt cây cung lớn
để ngắm bắn gì đó. Gương mặt thì Magician đã gặp rồi, chỉ mới ít phút trước.
Sau
khi được sắp xếp chỗ ăn nghỉ trong một căn phòng sạch sẽ, bày trí đơn giản
nhưng lịch sự, F thoải mái ngả lưng lên chiếc giường vắt tay lên trán để hồi tưởng
lại quãng thời gian vừa qua. Anh tin rằng cho đến lúc này thì hành trình vẫn
đang diễn ra hết sức tốt đẹp, mặc dù người thầy của anh có đôi lúc khó hiểu nhưng
anh cũng không ép bản thân mình phải hiểu ai đó quá rõ chỉ qua suy đoán hay cảm
nhận chủ quan. Có thể là chưa đến lúc táo chín, là một người nông dân, anh biết
không thể vội khi thu hoạch, cần phải thật cần mẫn chăm chút cái cây trước đã.
Đột nhiên F nảy ra ý tưởng viết nhật ký
để không bỏ sót những gì đã xảy ra trên đường đi. Anh vùng dậy mở cửa bước
nhanh ra khỏi phòng.
Ở
căn phòng đối diện, Magician đang kiểm tra lại hành lý và tâm lý của chính mình
trước khi diện kiến hoàng hậu. Không thể gặp gỡ những người quan trọng mà thiếu
đi sự chuẩn bị.
Một
lúc sau, viên hầu cận trở lại và dẫn hai người đến nhà tắm, giúp họ chuẩn bị y
phục mới và giảng giải một số điều cơ bản mà người thường cần phải biết khi được
diện kiến Empress. Anh ta làm việc ấy với sự tận tâm khiến Magician và F buộc
phải ấn tượng.
…
Trong
một gian phòng dành riêng cho việc dùng bữa của các thành viên trong hoàng tộc,
có hai người đang ngồi đợi. Chiếc ghế ở chính giữa cái bàn dài trải khăn trắng vẫn trống. Một
bên F đang thích thú ngắm nghía những chiếc dao, nĩa, chân nến nạm bạc quý giá
phát ra thứ ánh sáng nhè nhẹ, một bên là Magician trầm tư ngắm bức tranh ở đối
diện, bức tranh vẽ một cô gái đang ung dung vẽ tranh, phía sau là người đàn ông
và một phụ nữ với cái nhìn trìu mến. Anh thấy lạ là cô gái vẽ gia đình mình
trong khi ngồi quay lưng về phía họ, còn phía trước là một rừng cây.
-
Các vị khách quý của ta đã đói bụng rồi
chứ ?
Một người phụ nữ có mái tóc vàng khá đẹp
mở cửa bước vào.
Ngay lúc ấy cả Magician và F đều đứng dậy
cúi chào nhưng nhanh hơn, Empress đã ra hiệu để họ ngồi xuống rồi nói:
-
Cậu có thể sang ngồi cạnh thầy của mình
được chứ ? Đã lâu lắm rồi ta không có khách, ta muốn được ngắm nhìn họ thật kỹ.
F liền đi sang ngồi cạnh
Magician, có chút băn khoăn về chiếc ghế trống ở giữa kia.
-
Chúng ta có thể bắt đầu dùng bữa rồi
đây. Hãy thoải mái thưởng thức nhé.
-
Thần là Pháp sư Magician còn bên cạnh
đây là học trò the Fool. Rất vinh hạnh khi được hoàng hậu chiếu cố đặc cách mời
dùng bữa tối tại căn phòng chỉ dành riêng cho hoàng tộc này.
Hoàng hậu không nói gì
chỉ mỉm cười nhẹ khuyến khích Magician. Hình ảnh ấy đột nhiên khiến anh nhớ đến
ngày đầu tiên khi đến với gia đình cha mẹ nuôi, trong bữa ăn đầu tiên, anh đã rất
lúng túng vì không biết sử dụng dao dĩa đúng cách nhưng mẹ nuôi đã trấn an anh
bằng nụ cười tương tự.
Các món ăn lần lượt được
bưng ra, mùi thức ăn chín tới thơm phức khiến ai cũng cảm thấy đói bụng. F nhận
thấy ngoài việc các món ăn ngon được bày biện rất khéo thì hương vị cũng không
chê vào đâu được. Họ ăn trong im lặng, hoàng
hậu Empress không động đến thịt, bà ăn các loại rau củ trộn hoặc hấp
chín kèm với một ít trái cây tươi và dĩ nhiên một chút rất ít rượu vang để mời
khách theo phép lịch sự.
Sau khi ăn xong,
Empress mời họ sang phòng dùng trà. Một căn phòng ấm áp, có lò sưởi với một dãy
cửa sổ lớn, đủ để quan sát bầu trời đêm và đêm nay may mắn hơn là có trăng. Bóng
cửa sổ in lên tấm thảm lớn được thêu cầu kì làm cho ở đây có chút gì đó vừa
sang trọng, vừa cô quạnh. Không khí trong phòng có một mùi thơm tương tự mùi quế.
Bà ngồi gọn trên một chiếc ghế tựa gần lò sưởi, bên cạnh là chiếc bàn thấp đang
đặt một vật gì đó được đan dở, một vài cuốn sách mở hé với chi chít chỗ được
đánh dấu. Họ tiếp tục uống trà trong im lặng. F say sưa hít hà hương thơm thanh
mát, vị dịu ngọt trong chén trà ngon nhất từ trước đến nay anh từng được uống.
Magician thì thận trọng nhấp từng ngụm, anh vẫn chưa đoán ra hoàng hậu muốn gì,
điều này khiến anh cảm thấy dường như tách trà của anh bị đun quá tay, nó hơi
ngăm ngăm đắng. Empress, có lẽ, thật sự
nghĩ để khách tự nhiên là cách đón tiếp tốt nhất nên bà không có vẻ gì muốn gợi
chuyện, bà uống trà và nhìn ra ô cửa sổ nơi mảnh trăng sáng đang rọi vào một
chiếc tủ bày một vài chiếc gương bạc khiến chúng càng trở nên lấp lánh hơn.
-
Thưa hoàng hậu Empress, liệu thần có thể
hỏi người là tại sao chúng thần lại ở đây không ?- F đột ngột lên tiếng hỏi.
Lúc này Empress chậm rãi đặt tách trà xuống
rồi nhìn thẳng vào F, trả lời:
-
Ta rất muốn nhờ các ngươi một việc,
nhưng thực sự việc đó quá khó và vô lý đến nỗi chính bản thân ta cũng cảm thấy
không thể mở lời. Có lẽ ta không nên đẩy rắc rối của gia đình ta cho các người
nhưng thật sự để điềm nhiên ở tòa lâu đài an toàn này uống trà trong khi chồng
cùng con gái mình đang gặp nguy hiểm là điều không thể. Ta vẫn đang cần thời gian
để tiếp tục suy nghĩ.
-
Nếu vậy thì xin Hoàng hậu thứ lỗi, chúng
thần cảm thấy mệt nên muốn về nghỉ sớm, dĩ nhiên kèm sự cho phép của người.
-
Đương nhiên là được, hãy nghỉ ngơi, các
anh là khách quý của ta mà. Nếu cần thứ gì thì đừng ngại.
Magician mỉm cười đáp lễ rồi cùng F lui
ra.
Lúc này chỉ còn lại một
mình trong phòng, Empress ngồi trầm tư trong một khoảng không gian thật im lặng,
sau đó bà lại tiếp tục đan. Dường như bà rất muốn hoàn thành công việc này bằng
tất cả sự tập trung và tỉ mỉ mà mình có.
Trên đường về phòng F lên tiếng hỏi nhỏ:
-
Như vậy ngày mai chúng ta sẽ trả lời
hoàng hậu đúng không ?
Magician lắc đầu.
-
Ngày kia chăng ?
Tiếp tục lắc đầu.
Đến khi cái bóng với tấm
áo choàng đỏ khuất sau cánh cửa buồng thì F mới nghe vọng lại một câu nói, tuy
nhỏ nhưng quả quyết “Chúng ta đang đợi sự dứt khoát từ hoàng hậu”, “và dĩ nhiên
cả sự chân thành của bà ta nữa”. Phần sau Magician không nói ra, bởi anh không
thể giải thích cho F hiểu rằng anh luôn có thói quen kiểm tra sự đáng tin của
ai đó thông qua lời nói của họ, và nếu nữ hoàng đang nói ngược lại với mong muốn
của bản thân để khích lệ tính hào hiệp trong họ thì bà đang mắc sai lầm rất lớn.
Đêm hôm ấy F ngủ không
ngon, anh muốn ra ngoài để đi dạo. Anh cũng không chú ý lắm đến việc khi đang
làm khách thì tốt nhất là đừng tự do đi dạo trong nơi ở của chủ nhà. Anh ngạc
nhiên khi thấy phòng trà vẫn sáng đèn thế rồi trí tò mò dẫn thẳng anh về phía
đó. Empress đang đọc sách. Khi F bước đến cửa thì bà trông thấy anh và ra hiệu
cho anh vào.
-
Có gì khiến cậu lo lắng sao ?
-
Không thưa nữ hoàng, chỉ là tôi đang
không hiểu một số chuyện về gia đình người.
Empress gấp cuốn sách lại và nhẹ nhàng đặt
nó sang bên cạnh. Sau đó bà nhìn thẳng vào mặt F, nói:
-
Cậu có gia đình chứ ?
-
Thưa nữ hoàng, tôi mồ côi từ nhỏ.
-
Ta rất tiếc khi nghe vậy. Cậu đã làm thế
nào để trưởng thành như hôm nay ?
-
Thưa nữ hoàng, tôi làm việc chăm chỉ, tập
cho mình thói quen thật thà và thế là mọi người trong làng thường giúp đỡ tôi.
- Ai dạy cậu những điều ấy ? Ý ta là
chăm chỉ và thật thà.
- Khi còn nhỏ tôi có thử bắt chước một
vài kẻ trong làng đi ăn trộm. Mọi việc rất trót lọt và tôi luôn no bụng. Tôi
hay trộm bánh mỳ của một bà lão, bà ấy cũng rất nghèo, thưa nữ hoàng ,nhưng
không hiểu sao luôn có thừa bánh mỳ để tôi lấy, và lại đúng chỗ ngay gần cửa sổ
chỉ cần thò tay vào là với được. Tôi rất hãnh diện vì mình là một tên trộm giỏi,
thậm chí tôi còn nghĩ mình sẽ sống được cả đời sung túc bằng nghề ăn trộm. Bỗng
một hôm bên cạnh bánh mỳ tôi còn thấy thêm cả một cuốn sách, tôi đã lấy cả hai.
Sau khi ăn hết bánh mỳ thì tôi lôi sách ra xem, nhưng tiếc thay tôi không biết
chữ, may mắn sao, sách chỉ toàn là tranh…
- Những bức tranh trong đó vẽ gì thế ?
Empress tỏ ra hứng thú.
- Người có tin được không ? toàn là hình
ảnh của tôi, lúc nghịch ngợm, lúc trộm bánh mỳ và cả bức tranh tôi đang lấy
bánh mỳ và cuốn sách nữa. Sau trang đó thì đến trang vẽ cảnh tôi đến gặp người
trồng táo ở làng, bác ta để quên một chiếc túi to ở góc quán rượu, tôi mang túi
đó đến cho bác, bác ấy rất vui và tiếp theo tôi đi làm thuê cho bác ta, có tiền
công tôi cầm tiền để mua các cuốn sách, tiếp nữa là cảnh tôi kể cho những đứa
trẻ giống tôi trong làng nghe các câu truyện, trang kế tiếp là cảnh chúng tôi
hân hoan làm bánh mỳ và phát cho những đứa trẻ mồ côi khác. Và đặc biệt nhất là
bức tranh cuối cùng khi tôi đang làm chủ một mảnh vườn trồng toàn táo, bên cạnh
đó là những lò làm bánh mỳ rất to…
Nhìn thấy Empress vẫn
chăm chú lắng nghe, F càng hăng hái kể.
-
Ngay sau khi gấp cuốn sách lại, tôi rất
háo hức và nhớ đến trang sách có hình ảnh tiếp theo, đó là chiếc túi ở quán rượu.Tôi
vội vàng chạy đến đó, ở góc quán đúng là có một cái túi y như trong tranh vẽ,
tôi vô cùng hồi hộp và chạy thật nhanh tới chỗ người trồng táo, bác rất vui và
khen tôi thật thà, lần đầu tiên trong đời
tôi hãnh diện vì mình là một người thật thà. Bác ấy muốn tôi ở lại giúp đỡ trồng
táo. Sau đó bác ấy còn dạy bảo tôi thêm nhiều thứ khác nữa, chưa kể tháng nào
tôi cũng có một chút tiền công. Tôi lại dùng tiền ấy để mua sách và khi đọc được
điều gì đó mới, tôi lại chia sẻ và mọi việc rất tốt đẹp cho đến lúc bác làm vườn
đột ngột qua đời và để lại cho tôi mảnh vườn.
-
Còn về bà lão cậu thường hay ăn trộm
bánh mỳ thì sao ?
-
Tôi đã đến xin lỗi bà và sau này mỗi khi
thu hoạch táo, tôi thường chọn ra những quả ngon nhất cho bà. Bà cũng hay cho
tôi bánh mỳ và thường khen tôi thật thà, chăm chỉ.
Gương mặt Empress giãn ra, bà hỏi:
-
Vậy cậu có biết ai là tác giả của cuốn
sách đặc biệt đó không ?
-
Thưa nữ hoàng, tôi mang ơn người đó cả
cuộc đời mình.
Empress nhìn ra ô cửa sổ, đã quá khuya
nhưng bà chưa thấy buồn ngủ, lâu rồi bà
không có một giấc ngủ trọn vẹn. Rồi bà lên tiếng:
-
Ta may mắn hơn cậu là có gia đình F ạ,
ngay khi bắt đầu làm mẹ ta sẵn sàng cho mình suy nghĩ hi sinh mọi niềm vui cũng
như tuổi trẻ của mình để bảo đảm sự ấm áp mà gia đình mang lại cho cô con gái
duy nhất của ta, công chúa High Prietest. Hoàng đế Emperor là một vị vua anh
minh, nhưng người sinh ra là để dành cho việc chinh phục và gắn liền tên tuổi
mình với những chiến thắng vinh quang. Ta hiểu được người đã ước ao như thế nào
về một hoàng tử khỏe mạnh để kế tục ngai vàng. Nhưng dù sao High Prietest cũng
nhận được tình thương của cả cha và mẹ. Thậm chí nhiều hơn, bởi từ nhỏ đôi mắt
nó đã không thể nhìn thấy gì. Sự êm đềm ấy kết thúc vào ngày con gái ta tròn
năm tuổi, Hierophant, một bóng ma trong quá khứ trở lại phát động chiến tranh…
-
Vậy ông ta là người hay là thứ gì đó
khác ? F có vẻ lo lắng.
-
Trước đây đã từng là người, và là một
con người có mối quan hệ rất phức tạp với chúng ta. Một con người với đầy đủ
tính người nhất nhưng khi bị buộc phải biến thành một thứ đối lập không còn
nhân tính thì trở thành một nỗi ám ảnh F ạ… Để bảo vệ đế quốc, chiến tranh đã nổ
ra và để bảo vệ High Prietest ta đã bàn với chồng mình để đưa ra hiệp ước tạo nên ngôi đền
trung lập và giấu con bé ở đó.
-
Tôi vẫn chưa hiểu tại sao người làm vậy
?. F nói
-
Chỉ ngày hôm nay cậu chưa hiểu thôi F,
ta thành thật mong cậu hãy lắng nghe ta, một người mẹ muốn che chở cho con mình
dù có phải hi sinh tất cả, thậm chí là cả đế quốc này.
-
Vậy Hierophant rất muốn thôn tính nơi
đây ?
-
Hierophant chỉ muốn con bé. Đôi mắt của
Empress chợt sâu thẳm và F cảm nhận trong ấy là một nỗi khổ mà bà đã âm thầm chịu
đựng rất lâu.
-
Vậy ra người muốn High Priestest ở ngôi
đền trung lập, nơi mà cả hai thế lực không thể chạm đến, nhưng làm sao người
thuyết phục được Priestest chấp nhận ? ông ta phải hiểu rõ là ngay khi bị phát
hiện thì chính bản thân ông ta sẽ bị Hierophant trừng phạt chứ ?
-
Có thể cậu không tin, nhưng trái tim của
một người mẹ có thể làm rất nhiều điều đấy. Cái ngày mà Hierophant quay lại, ta
đã cầu xin bằng tất cả sự chân thành của mình, cho đến khi Priestest đồng ý thì
con gái ta cũng đã từ một cô bé trở thành một thiếu nữ.
F
hơi ngẩn ra, như vậy ít nhất là Empress đã cầu xin trong mười năm ?
-
Cho đến ngày Hierophant phát hiện ra sự
thực ấy thì hắn đã rất giận và muốn trừng phạt Prietest, và con bé đã có một
quyết định táo bạo. Nó muốn chấm dứt cuộc chiến này bằng mọi giá.
-
Emperor đại đế đã biết con gái hai người
hiện nằm trong tay Hierophant chưa ?
-
Không ai trong số bọn họ biết bởi hoàng
đế cũng tập hợp lực lượng từ rất lâu rồi. Vậy là sau bao năm, trận chiến cuối
cùng đã đến… Người sẽ đặt toàn bộ sinh mạng mình vào đó để tiêu diệt đến cùng kẻ
thù và để lại cho con gái một đế quốc bình yên.
Bên ngoài trời đã dần sáng, F bắt đầu cảm
thấy buồn ngủ, anh xin phép nữ hoàng lui ra mặc dù cuộc nói chuyện này rất thú
vị nhưng còn nhiều điểm anh chưa hiểu, anh cần ngủ để tâm trí được rõ ràng hơn.
Ngay
sau khi nữ hoàng Empress rời khỏi căn phòng có hai chiếc bóng cạnh cửa sổ lướt rất nhanh vào chút màn đêm
còn sót lại, họ nhìn thấy nhau nhưng không ai muốn lên tiếng.
….
Bữa trưa hôm ấy, chỉ có F và Magician
dùng bữa cùng Khan, họ ăn ở một phòng ăn khác trong lâu đài cũng không kém phần
sang trọng. F một tay cầm bánh mỳ, một tay lật từng trang sách được gạch chi
chít, anh không cảm thầy phiền vì đó là một cuốn sách cũ. Quan trọng là nó được
ban tặng bởi chính nữ hoàng. Magician cũng đã biết F không còn giữ cuộn da dê nữa,
nhưng dù sao với họ thì đó chỉ là cuộn da dê chẳng rõ công dụng, và anh thầm
mong mình đúng.
-
Sau khi ăn xong, các ngươi hãy thu dọn
hành lý, chúng ta sẽ lên đường ngay khi màn đêm buông xuống.
F còn chưa kịp phản ứng thì Magician đã
đáp lời:
-
Chúng tôi muốn từ biệt nữ hoàng, thưa
ngài Khan.
-
Người rất bận, sáng hôm nay người sẽ đi
đến thăm khu mỏ và trước bữa trưa người sẽ ghé qua nông trại. Đầu giờ chiều người
cần bàn bạc với các cố vấn về việc cải tạo đập nước và nâng cấp hệ thống cối
xay gió, trước bữa chiều người cần gặp hiệp hội luyện kim. Tiếp đó người sẽ có
chuyến đi thăm một vòng quanh các cánh đồng rồi mới trở về lâu đài.
-
Vậy chúng tôi rất mong ngài sẽ nhờ người chuyển đến nữ
hoàng tấm lòng biết ơn cùng lời từ biệt của chúng tôi.
-
Ta chấp thuận.
Dùng bữa xong, đợi Khan đi khỏi, F ngay
lập tức hỏi Magician:
-
Vậy là chúng ta sẽ giúp nữ hoàng ?
-
Giúp bà ấy và giúp cả chính chúng ta nữa.
-
Ngài làm tôi ngạc nhiên quá….
-
Chỉ là ra quyết định khi có đủ thông tin
cần thiết thôi, cậu cũng nên tập có thói quen này.
F quyết định sẽ dạo quanh một vòng lâu
đài trước khi rời khỏi đây. Cùng lúc ấy trong lâu đài đột nhiên có nhiều tiếng
động huyên náo.
Sáng
nay, đội cận vệ tháp tùng không thấy nữ hoàng đến theo mệnh lệnh họ đã nhận được
từ hôm trước. Viên đội trưởng đã lên gặp người hầu gái. Ngay sau khi vào phòng
nữ hoàng, cô ta quay trở ra với sự hoảng loạn tột cùng. Phần còn lại đều là
binh sĩ nên không ai dám tự tiện bước vào phòng riêng của nữa hoàng. May mắn
thay, đại thần Khan kịp thời có mặt để buộc cô hầu gái lấy lại bình tĩnh.
Cô
ta nói nữ hoàng Empress đã bị sát hại trong phòng.
Lúc
ấy Magician đang ngồi nhìn ra cửa sổ, bên ngoài là màu vàng rực rỡ của nắng chiếu
xuống cánh đồng lúa mì. F cùng chú chó nhỏ đang dạo chơi ngay đó mà không chú ý
đến một nhóm lính đang từ phía lâu đài khẩn trương tiến đến.
...
(còn tiếp)

Nhận xét
Đăng nhận xét